Có một “thiên đường” nơi tôi sống

Có một thiên đường nơi tôi sống, tuy có chút xấu xí nhưng con người nơi ấy luôn tràn đầy niềm hy vọng và ước mơ về một cuộc sống văn minh, hạnh phúc hơn.

Nhà tôi ở chung cư Gemek, ngay giữa Thiên đườngBảo Sơn. Dân chung cư chúng tôi vẫn hay đùa nhau rằng, chúng tôi đang sống ở nơi "thiên đường”. Mà đúng là thiên đường thật… Tôi nghĩ chắc chẳng tìm được ở nơi đâu có cuộc sống tuyệt vời như tôi đang ở.

Những xấu xí của "thiên đường" nơi tôi sống

2 năm trước, tôi chuyển về ngôi nhà nơi "thiên đường”. Công trình chưa xây xong nhưng đã bàn giao. Tiếc tiền, cả nhà tôi vẫn quyết tâm chuyển về nơi ấy khi chiếc thang máy vẫn còn dán kín gỗ để vận chuyển vật liệu xây dựng. Giai đoạn này, nhiều gia đình đang làm nội thất. Tôi với chồng, hai kẻ đã trắng tay sau mua nhà, chỉ có vác cái xác khô hồn đến ở, mang đến nơi đấy một chiếc giường, một chiếc bếp ga cũ từ nhà trọ.

Tôi vẫn nhớ mãi những ngày nắng nóng, đêm ngủ vẫn còn tiếng cõ kẹt xây dựng, bước ra ngoài hành lang, bụi bay mù mịt. Tôi vẫn nhớ sáng hôm đó đã quét sạch cát, đóng chặt cửa nhưng tối về cát phủ bụm bám đầy. Chung cư nơi tôi ở có vài nhà cũng “cả gan” giống nhà tôi, chuyển đến nơi công trường bụi bặm ở.

Khoảng 2 tháng sau, người ta đã đến ở nhiều nhưng từ lần đấy, mỗi ngày là một câu chuyện dài đầy thú vị. Có hôm, cả tầng đi làm, nước tràn lật cả sàn nhà, tràn cả vào thang máy. Lại có hôm, một gia đình cứ thấy tắc nhà vệ sinh, kêu cứu mãi đành gọi thợ đến sửa và phát hiện ra đống vải ở dưới chân bồn cầu. Trên diễn đàn dành cho cư dân, người ta kêu nhiều lắm, kêu nhiều đến nỗi, than nhiều đến nỗi mà tôi tưởng chừng như nên đổi “Diễn đàn cư dân Gemek” thành “Chợ Than”.

Lâu lâu sau đó, nơi "thiên đường" mà tôi sống lại chuyển sang một cung bậc khác. Nếu lên diễn đàn facebook, bạn có thể bắt gặp những chia sẻ than gào về câu chuyện hàng xóm bước rầm rập tầng trên, tầng dưới mất ngủ phải kêu than. Chưa kể, ở "thiên đường" nơi tôi sống, muốn đi dạo dưới sảnh, tiên quyết là phải đội mũ bảo hiểm bởi vô tình một chiếc chổi hay cái cái cốc có thể rơi xuống bất cứ khi nào. Đã thế, tốt nhất nên tránh xa những bậc vỉa hè bởi nó đã không còn an toàn với người đi bộ như thực tế mà sự nguy hiểm sẽ xuất phát từ trên trời.

Đã thế người ta còn thi thoảng bóc phốt nhau trên "chợ" vì cái tội giao hàng rởm, bán hàng lởm. Đúng là chỉ có một thời gian ngăn ngắn mà đu đủ các thể loại chuyện cãi nhau, tranh luận xuất hiện trên cuộc đời này

Người ta bảo "thiên đường" nơi tôi sống, cảnh quan xinh đẹp, đường thoáng rộng. Thế mà thực tế, mỗi sáng, mỗi chiều, người người nườm nượp đi khiến những khúc giao lại tắc nghẽn. Có lần mưa một trận to mà chúng tôi phải chìm trong nước, "bơi" đi làm.

Ấy thế mà, dù người ta than nhiều, kêu nhiều, mà tôi lại yêu đến lạ nơi "thiên đường" ấy.

Trong tôi, nó đâu đơn thuần là những lời kêu than bởi sau mỗi lần tranh cãi ấy, có những bác hàng xóm lại đăng đàn nói chuyện về văn hóa chung cư. Khi có những người ý thức, khi những người có văn hóa, họ biết dùng ngôn từ để nói, biết dừng áp lực dư luận để điểu chỉnh hành vi xấu thì tiếng than đã chẳng còn nhiều.

Tôi vẫn nhớ có lần hàng xóm tầng trên, tầng dưới cãi nhau, có bác “trưởng thôn” lại đến khuyên can, lại chén rượu, chiếc bánh, họ bắt tay nhau và xin lỗi công khai trên diễn đàn. À thì ra, đâu phải bản tính của họ là cãi nhau mà đơn giản chỉ là chưa hiểu.

Tình làng nghĩa xóm nơi thiện đường dần được thắt chặt

Tình làng nghĩa xóm nơi "thiên đường" dần được thắt chặt

Tôi còn yêu "thiên đường" nơi tôi sống vì nơi đây đều là những cặp vợ chồng trẻ, đều đến từ những làng quê, tỉnh lẻ lên. Dĩ nhiên, có rất nhiều người có điều kiện nhưng tôi chưa bao giờ thấy họ khinh thường, hay sống xa cách.

Tôi yêu "thiên đường" tôi sống bởi những bữa tiệc cuối tuần, những buổi tối rảnh rỗi, hàng xóm lại tụm 5, tụm 3 kể chuyện về công việc, về mơ ước với những đứa con. Rồi đến cả câu chuyện hứa hẹn làm thông gia khi về già, khi những đứa trẻ trong tầng lớn lên...

Tôi yêu "thiên đường" nơi tôi sống bởi những con người nơi ấy thật trẻ, biết yêu thương đùm bọc nhau, biết sai thì sửa, biết chia sẻ.

Trong tôi, "thiên đường" ấy chẳng hoàn toàn là màu hồng, chẳng rực rỡ và mộng mơ như cái tên của nó. Nhưng tôi vẫn yêu bởi với tôi, ngôi nhà ấy là giấc mơ của đôi vợ chồng trẻ như chính chúng tôi, hàng xóm của tôi. Ngôi nhà ấy là sự vun đắp của tình yêu. Ngôi nhà ấy chắc chắn rồi có những đứa trẻ khác chào đời. Dù tôi biết ngôi nhà ấy đã giúp chúng tôi từ hai bàn tay trắng làm nên đống nợ nần nhưng lại mang đến cho chúng tôi những điều tuyệt vời nhất.

Tôi không dám chắc rằng sau này, tất cả chúng tôi, những hàng xóm cùng tầng, cùng chung cư sẽ ở mãi mãi nơi này. 5 hay 10 năm nữa, có người sẽ chọn một ngôi nhà mới khác, đẹp đẽ và sang trọng hơn nhưng tôi tin một điều rằng, đây chính là tuổi thanh xuân của chúng tôi, nơi ghi dấu những nỗ lực, sự phấn đấu của tuổi trẻ để vun đắp cuộc sống này.

Có một "thiên đường" nơi tôi sống, tuy có chút xấu xí nhưng con người nơi ấy luôn tràn đầy niềm hy vọng và ước mơ về một cuộc sống văn minh, hạnh phúc hơn.

Với mong muốn cổ vũ những giá trị sống nhân văn, tốt đẹp; tuyên truyền về văn hóa sống mới: sống xanh – sống đẹp; nhân rộng những điển hình phát triển bất động sản biết chăm lo, hướng tới các giá trị sống đích thực cho cư dân, lấy cư dân làm trung tâm; phát hiện tôn vinh những cộng đồng cư dân, những không gian sống kiểu mẫu, những tấm gương tập thể/cá nhân có nhiều đóng góp hình thành nên các khu đô thị đáng sống đồng thời mong muốn tạo lập một diễn đàn cho mọi tầng lớp cư dân chia sẻ suy nghĩ, cảm nhận, mong đợi về “Nơi tôi sống” của chính mỗi người… Tạp chí điện tử Bất động sản Việt Nam (www.reatimes.vn) và Tạp chí điện tử Gia Đình Mới (www.giadinhmoi.vn) quyết định tổ chức Cuộc thi mang tên:Nơi Tôi Sống.

Gửi bài dự thi kèm thông tin: Tên, tuổi, địa chỉ, số điện thoại, email, Facebook cá nhân.

Email:noitoisong2018@gmail.com

Điện thoại: 0986 321 888; 024 6666 0899

Để biết thêm chi tiết và thể lệ cuộc thi, mời bạn xemtại đây.

http://reatimes.vn/ngay-15-3-chinh-thuc-phat-dong-cuoc-thi-noi-toi-song-22486.html

Tác giả: Huyền Anh