Thái Bình trong tôi

11:07, 03/05/2018

Sinh ra và lớn lên trên quê lúa Thái Bình, ta luôn luôn tự hào về nơi đã nuôi ta khôn lớn, nơi có ba mẹ, gia đình, bạn bè, xóm giềng thân quen và vô vàn những mối quan hệ chằng chịt của một thành phố trẻ đang không ngừng vươn mình đi lên, lột xác từng ngày.

"Tôi yêu quê tôi... Xanh xanh lũy tre... Quê hương tuổi thơ... Đi qua đời tôi..."

Giai điệu bài hát "Quê hương tuổi thơ tôi" vang lên cùng với giọng ca nồng nàn, da diết của Mỹ Tâm khiến ta nôn nao nhớ về một miền quê thân thương quá đỗi.

Sinh ra và lớn lên trên quê lúa Thái Bình, ta luôn luôn tự hào về nơi đã nuôi ta khôn lớn, nơi có ba mẹ, gia đình, bạn bè, xóm giềng thân quen và vô vàn những mối quan hệ chằng chịt của một thành phố trẻ đang không ngừng vươn mình đi lên, lột xác từng ngày.

Ta cũng chẳng lấy làm buồn lòng. Đôi lần chợt vu vơ nghĩ có lẽ bởi vì Thái Bình được mệnh danh là "quê lúa" nên những con người ở đây từ lúc sinh ra đã ngấm cả cái thói quen "khai khẩn đất hoang" trong máu thịt chăng? Cho dù ai đó quan niệm ra sao hay suy diễn thế nào ta vẫn kiêu hãnh, tự hào khi dấu chân của con em Thái Bình đã trải dài dọc theo chiều dài đất nước.

Thái Bình của ta có những cánh đồng xanh mướt, có những con đường rợp bóng cây và mỗi độ thu về lại vàng rực một góc trời...

Thái Bình của ta có những lối rẽ quanh co, đan xen vào nhau như mạng nhện, có những khu phố nhỏ xinh và cả những con người chan chứa tình làng nghĩa xóm...

Ta yêu những buổi sáng tinh khôi, khi con sâu lười trong ta tạm thời bị nhốt lại, ta thong thả dạo bước trên bờ đê lộng gió, ngây ngất ngắm mặt trời to tròn như quả bóng bay màu đỏ ối nhô lên từ chân trời và mỉm cười thấy cuộc sống xung quanh bình yên quá đỗi.

Nhớ về Thái Bình là nhớ không khí ồn ào của ngày tết, khi những người con đi xa háo hức trở về đoàn tụ với người thân... Nhớ chợ đêm Quang Trung mỗi năm chỉ mở một lần... Nhớ quảng trường với những ly trà đá thân quen... Nhớ những tối cùng nhóc em lê la bánh gối, kem xôi, trà sữa...

Thái Bình của ta nằm trọn trong miền đồng bằng nên không có núi mà chỉ có biển. Biển Đồng Châu không ồn ào nhưng cũng không kém phần dữ dội mỗi khi thủy triều lên.

Ta nhớ lần đạp xe 60km dưới ánh nắng gay gắt của mùa hè. Đường xa, mệt mỏi nào có là gì nhỉ?

Lần đầu tiên nhìn thấy biển, ta choáng ngợp và háo hức như đứa bé con lần đầu mở mắt nhìn thế giới. Ta vui sướng vùi mình trong nước và để từng con sóng bạc đầu đánh tan mọi phiền muộn mặc cho sau đó là làn da cháy nắng rát đỏ cả tuần liền...

Cho dù bây giờ hay sau này ta có đi khắp nơi và được đến nhiều vùng biển khác có tên tuổi hơn, ta vẫn không thể nào quên Thái Bình của ta có một bãi biển Đồng Châu với những hàng phi lao xanh mướt rì rào bên bờ đê uốn lượn, những ô muối chứa đầy nước nằm phơi mình dưới sánh nắng vàng ươm và cả những cánh cò trắng vút cao trên nền trời xanh kiêu hãnh.

Yêu Thái Bình, yêu những điệu chèo ới... a, yêu hương vị ngọt ngào của bánh cáy làng Nguyễn và yêu cả những người nông dân chân chất, thật thà.

Thái Bình của ta giờ đây đang lớn mạnh từng ngày. Những khu công nghiệp quy mô, những nhà máy, công ty, những khu đô thị sang trọng nối đuôi nhau mọc lên san sát và đời sống của những người dân nơi đây cũng đang dần đổi thay tích cực. Tự hào biết bao!

Giờ đây, ta đang đi xa. Chốn đô hội phồn hoa ồn ào, náo nhiệt cuốn ta vào vòng xoáy gấp gáp và biến đổi từng ngày. Những lúc mệt mỏi với "sống nhanh, sống vội", trong đêm dài thao thức không thôi ta lại khắc khoải nhớ về một Thái Bình bình yên.

"Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương nếu ai không nhớ

Sẽ không không lớn nổi thành người".

Mỗi lần nghe bài hát này lại thấy cay cay nơi sống mũi. Nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ Thái Bình yêu thương nơi lưu giữ tất cả những gì ta nâng niu, trân trọng nhất. Thèm được đứng trước biển Đồng Châu để được la hét và để được chạy như điên trên cát. Thèm được hòa cùng dòng người đi lễ nhà thờ đêm Giáng Sinh. Thèm trà đá vỉa hè, thèm không qian bình yên quen thuộc.

Dẫu mai đây thế nào, dẫu cuộc sống có đưa đẩy ta về đâu và dẫu cho bàn chân ta có phiêu dạt tới những miền đất mới... Trong tim ta vẫn luôn hướng về một Thái Bình yêu thương.

Như trong bài thơ "Người đi tìm hình của nước" Chế Lan Viên đã viết:

"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn".

Tự hứa với lòng sẽ cố gắng hết sức để một ngày mai có thể ngẩng cao đầu trở về trong vòng tay của quê hương.

Thái Bình thân yêu! Hẹn gặp lại nhé một ngày không xa!

Với mong muốn cổ vũ những giá trị sống nhân văn, tốt đẹp; tuyên truyền về văn hóa sống mới: sống xanh – sống đẹp; nhân rộng những điển hình phát triển bất động sản biết chăm lo, hướng tới các giá trị sống đích thực cho cư dân, lấy cư dân làm trung tâm; phát hiện tôn vinh những cộng đồng cư dân, những không gian sống kiểu mẫu, những tấm gương tập thể/cá nhân có nhiều đóng góp hình thành nên các khu đô thị đáng sống đồng thời mong muốn tạo lập một diễn đàn cho mọi tầng lớp cư dân chia sẻ suy nghĩ, cảm nhận, mong đợi về “Nơi tôi sống” của chính mỗi người… Tạp chí điện tử Bất động sản Việt Nam (www.reatimes.vn) và Tạp chí điện tử Gia Đình Mới (www.giadinhmoi.vn) quyết định tổ chức Cuộc thi mang tên:Nơi Tôi Sống.

Gửi bài dự thi kèm thông tin: Tên, tuổi, địa chỉ, số điện thoại, email, Facebook cá nhân.

Email:noitoisong2018@gmail.com

Điện thoại: 0986 321 888; 024 6666 0899

Để biết thêm chi tiết và thể lệ cuộc thi, mời bạn xemtại đây.

http://reatimes.vn/ngay-15-3-chinh-thuc-phat-dong-cuoc-thi-noi-toi-song-22486.html

Tác giả: Phạm Đình Phong